HẠT KIA HẠT Ở TRONG HỘP

 

Trên băng ghế

Hai người ngồi

 

*

Nếu phải đánh mất mình

Cho một kỷ niệm chóng vánh

Thì em không thể suy nghĩ

Có nên hay không

Vì em đã đánh mất mình trước khi kịp suy nghĩ

 

*

Để tìm lại chính mình

Em đã phải băng qua hàng trăm đồi hoa hướng dương vàng

Vượt qua rặng Andes triệu kiếp người trắng xoá

Trầm mình trong ngút ngàn hương oải hương

Bì bõm trên chiếc đầm lầy – toan nuốt mọi niềm hy vọng

Lạc vào nghĩa trang – nơi không một bóng hình hiện ra để nhận em là người quen

 

*

Em nhìn quả tim mình bung ra khỏi ngực áo và nhảy tung tăng trên đường

Trái tim đi trước bước chân

Đưa em đến vùng trời tắt nắng

Nhìn qua cửa kính xe, em thấy tóc mình đã bạc

Mắt đã nhiều nếp nhăn

Nhưng trái tim ánh bạc cứ lôi thân già đi theo

 

*

Anh chờ em ở đó

Nhìn em đánh mất mình trong sự tuyệt vọng cuối cùng

Trong tóc bạc da nhăn

Anh vỗ về em bằng vòng tay của người cha

Thương đứa con gái lạc đường

Rơi vào bể trầm luân

Dù khoé mắt anh nhỏ vài giọt lệ cho em

Anh cũng chẳng thể giúp em được

 

*

Sao cứ phải tìm chuyến xe đi đến miền hoang tưởng

Nơi hoa chỉ mọc trong bức tranh khói sương

Sự sống đang nằm trên làn da em

Dậy lên mùi hạnh phúc

 

*

Nếu phải đánh mất mình

Cho một kỷ niệm chóng vánh

Rồi phải lang thang hàng trăm ngàn cây số để tìm lại mình

Lang thang cho đến cuối đời

Có nên

hay không?

 

*

Nếu có thể suy nghĩ rành mạch

Có nghĩa em chưa bao giờ thực lòng yêu ai

Tẻ làm sao

khi chỉ biết yêu mỗi bản thân mình

 

*

Em đã đánh mất mình trước khi kịp suy nghĩ

Em vào nghĩa trang

Làm sao em có thể tìm ra người em chưa từng gặp

 

*

Ngắt về một hạt đỏ bên mộ

Cất hạt hình tim vào hộp

Tóc ngày càng nhiều sợi bạc hơn

Khoé mắt nhăn nhiều hơn

 

*

Khi nằm dưới mộ cỏ

Sẽ toàn vẹn

Chỉ thiếu trái tim

 

*

Hạt kia hạt ở trong hộp

 

LHL – 21.06.2015