THẤT

 

Sông sâu không bằng lòng ta thất vọng

Thất vọng ư? Vẫn nông lắm,

sao bằng tình ta hút thẳm

Vào tâm đất

Xoáy cuộn

 

*

Trải lụa trắng ta nằm

Cho gió thắt

Trải thừng xanh ta nằm

Cho nước mắt bở tơi thừng

Có níu ta lại, ta vẫn loãng tan

Có xua ta đi đi, ta vẫn quắp chặt thân

 

*

Đã yêu rồi thì hạn hán suốt đời tim vẫn tươi

Đất nẻ thì úp mặt xuống kẽ đất hầm hập mà đợi cây

 

*

Người không vì mình trời tru đất diệt

Đất diệt ta đi trời nhiếc ta đi!

 

*

Ta nằm xuống ta lại đứng lên

Ta chạy tơi bời rồi ta đứng lặng

Ta chết cả đời ta sống một giây

 

*

Một giây quý hiếm

Một giây khắc nghiệt

Một giây rút ta vào tâm đất

Nhào ta

Từ đó, không sao chết yên được

 

*

Trong cuộc chết,

ta rẽ đất ta đi tìm vùng nước

 

LHL – 19.04.2010