HỒ

 

Em chủ động

Mạnh mẽ

Như mặt hồ nước.

 

*

Vứt đá cuội xuống hồ nước

Mặt hồ khẽ xao động

Đá cuội chìm xuống đáy

Mặt hồ lại phẳng lặng.

Vứt đá tảng xuống hồ nước

Mặt hồ tóe sóng

Đá tảng chìm xuống đáy

Mặt hồ lại phẳng lặng

 

*

Vứt bao nhiêu đá cuội đá tảng xuống

Lòng hồ đón nhận hết

Nước mở lối

Không ai thấy nước rách

Không ai thấy nước chảy máu

 

*

Mưa bão cỡ nào

Xáo trộn đến đâu

Lại tĩnh như gương

Rạng rỡ, mịn màng

Soi bóng cây là đà

In bóng mây bềnh bồng

Sắc trời long lanh long lanh

Làn trong vắt véo von chim

Ngân nga lâng lâng gió

 

*

Em thụ động

Yếu đuối

Như mặt hồ

 

*

Mọi đá nhỏ đá to vứt xuống

Nước nằm im – không chống cự

Cho đến khi đá ngập

Cho đến khi đá lấp

 

*

Mặt hồ không bao giờ kêu than

Mặt hồ bao giờ cũng đón – nhận

Từng sợi nước

lặng lẽ

rút kiệt vào đá, sỏi

không màng thân xác

không màng hiện hữu

 

*

Người ta kể

Bãi đá rộng lớn này

khi xưa

hình như

từng có mảnh gương con soi đất trời

trong suốt

lung linh

 

*

Gương đã tan

Hồ đã chìm…

 

*

Nhìn kìa,

Bãi đá đẹp quá,

phải không…

 

LHL – 2010